Truyện cười tiếu lâm, Chuyện cười tiếu lâm
Truyen cuoi tieu lam, Chuyen cuoi tieu lam

ĐÊO CÀY GIỮA ĐƯỜNG
ĐÃ CÓ THẢY GIỮ NHÀ HỘ
ĐẶT LỜ TRÊN NGỌN CÂY
ĐẬU PHỤ MẮM TÔM
ĐI TU MÀ CHẲNG TRỌN ĐỜI
ĐÓN LÊN TÌNH RỒI
ĐỔI GIẤY
ĐÁ BÈO CHƠI
ĐÁNH TRỐNG CẤM
ĐỐI
GIÀN LÝ ĐỒ
GIẬN MÀY TAO Ở VỚI AI
GIỐNG ÔNG BỘ RÀU
TRẢ NỢ TIỀN KIẾP
GHEN
GIẤU CỦA
GIÁ MÀ CON GIỐNG CỦA TÔI
HAI NGƯỜI BẠN
HÓC BÚA
HỘI SỢ VỢ

Truyện thứ 126: ĐẼO CÀY GIỮA ĐƯỜNG

Một người thợ ngồi bên vệ đường, cặm cụi đẽo cày.

Có người đi qua, trông thấy, khuyên:
– Anh nên đẽo cày to ra một chút, như thế thì dễ cày, mới bán được.

Anh thợ làm theo. Lát sau, một người khác đi qua, chê:
– Cày gì mà to thế, phải nhỏ hơn thì cầm mới dễ.

Anh thợ lại đẽo cày nhỏ đi. Nhưng người thứ ba đi qua thấy vậy, liền bảo:
– Này anh thợ, bây giờ ai còn dùng cái loại cày bé tí này. Người ta đang cần nhiều cái cày thật to, dùng voi kéo đấy.

Anh ta lại đi kiếm gỗ, đẽo ra những chiếc cày khổng lồ. Nhưng rồi mọi người đi qua cười cợt bảo anh phải đẽo lại, cày thật bé mới có người mua.

Thế là ai bảo sao anh cũng nghe, cho đến lúc cái cày chỉ bé tí bằng ngón tay.

Truyện thứ 127: ĐÃ CÓ THỂ GIỮ NHÀ HỘ

Có một thầy đồ rất nhát, ở và dạy học ở nhà kia.

Một đêm, thầy đau bụng và muốn đi đại tiện, nhưng phần thì sợ ma, phần thì sợ chó, thầy không dám mở cửa ra ngoài. Đến lúc không thể nào nhịn được nữa, thầy liền đánh liều đào một cái hố ở chân tường rồi đại tiện vào đấy.

Sáng hôm sau, biết không giấu được, thầy bèn gọi chủ nhà lại chỉ vào cái hố nói:
– Đêm hôm qua, trộm nó đào ngạch nhà ta. Tôi biết, đợi lúc nó thò đầu định chui vào, tôi ỉa lên đầu nó một bãi. Nó sợ quá bỏ chạy mất.

Chủ nhà biết tính thầy nhát, đoán ngay rằng thầy nói láo, đã ỉa bậy ra nhà còn lừa mình, ông ta mới gọi cả nhà ra mà bảo rằng:

– Nhà ta nuôi một đàn chó, thật là đồ ăn hại. Đêm qua, trộm nó vào đào ngạch, thế mà cả bầy chó không con nào biết. May có thầy, không thì khốn! Thôi đem mà giết thịt cả đi. Từ giờ đã có thầy giữ nhà hộ rồi.

Truyện thứ 128: ĐẶT LỜ TRÊN NGỌN C Y

Có một anh chồng ăn bám vợ mãi, sợ người ta chê cười, phàn nàn với vợ:

– Tôi làm gì cũng được hết, chỉ phải không có người bày vẽ cho cách làm. Bu mày xem có cách gì kiếm được tiền hãy mách nước cho tôi.

Chị vợ cười đáp:
– Đi mua ít lờ, đặt cá mà kiếm ăn.

– Biết ở đâu có cá mà đặt?

– Có khó gì điều ấy! Cứ xem chỗ nào có nhiều cứt cò, đem lờ đến mà đặt.

Hôm sau, anh chồng ngốc đem tiền đi mua lờ. Về nhà, thấy cây sung ở bờ ao trắng những cứt cò, mừng quá, anh ta trèo lên, có bao nhiêu lờ mua được anh buộc cả vào cành cây.

Truyện thứ 129: ĐẬU PHỤ MẮM TÔM

Hai ông đồ rủ nhau vào hàng, đánh chén. Nhìn vào đĩa đậu phụ trên mâm, một ông nói:

– Tôi ra một câu, ông đối được cho thông thì tôi chịu tiền cả, đối không thông thì ông chịu tiền cả.

Ông kia bằng lòng

– Nướng đậu phụ cho cha ăn. Đối đi!

Ông kia ngẫm nghĩ một lát, rồi đọc:

– Sắc ích mẫu cho mẹ uống. Ông trả tiền nhé!

Ông ra câu đối hơi hoảng, nhưng rồi ông ta trấn tĩnh được, thong thả nói:

– Đối sát đấy. Phụ là cha đối với mẫu là mẹ, uống đối với ăn. Có điều thông thì chưa thông.

– Thông thế nào nữa?

– Đậu phụ không có mắm tôm thì ăn với gì? Ăn với ích mẫu được ư?
Đối thế này mới thông: Lấy mắm tôm cho mẹ chấm. Ông trả tiền cả chứ!
Truyện thứ 130: ĐI TU MÀ CHẲNG TRỌN ĐỜI

Có một vị sư nổi tiếng chân tu, lại học rộng. Một hôm, Phật báo mộng cho sư biết rằng sư sẽ đắc đạo, sau khi dự một cuộc thi ở Thiên đình. Tỉnh dậy, sư rất mừng, từ đó ngày đêm chăm chỉ ôn luyện kinh kệ và tập ấn quyết thật tinh thục. Mọi việc đều thành thạo nhưng nhà sư chợt nghĩ: Mình lục trì thần thông đều đủ cả, duy chỉ có một việc chưa từng biết là cơ thể đàn bà. Nếu lên thiên đình, bị hỏi đến cái mục ấy thì biết đường nào mà trả lời.

Nhà sư khấn khoản nhờ bác giữ chùa giúp đỡ mình.

Bác giữ chùa đi từ đầu làng đến cuối chợ, chả tìm được ai cả. Đành về nhà dỗ vợ, ngọt nhạt mãi chị vợ mới nhận lời.

Tìm hiểu được cơ thể đàn bà rồi nhà sư rất thỏa mãn.

Nhưng từ đó, sư đâm ra ngớ ngẩn, kinh kệ và cúng giàng chả thiết gì nữa, ấn quyết cũng mất linh nghiệm.

Phật mới biết chuyện, nổi giận, cho Thiên lôi đánh chết và bắt sư hóa ra con ếch. Vì thế, mới có câu ca dao:
Đi tu mà chẳng trọn đời
Sinh ra con ếch, cho người lột da.

Truyện thứ 131: ĐÓN LÊN TỈNH RỒI

Một anh ngồi nói chuyện với bạn, dám khoác lác rằng:
– Nhà tôi có một con trâu mỗi ngày đi một nghìn dặm, một con gà gáy đủ năm canh, một con chó sủa ra chữ.

Bạn bảo là nói láo, anh ta liền mách:
– Mai bác cứ sang chơi bên nhà xem có thật không!

Về nhà, anh ta vặt đầu, vặt tai âu sầu nghĩ ngợi. Vợ thấy hỏi. Anh ta đem câu chuyện thuật lại, rồi than thở:
– Mai hắn sang đây, thì nên làm thế nào?

Vợ bảo:
– Được, để tôi liệu. Mai cứ tránh mặt đi.

Trưa mai, bạn sang thật, thấy chỉ có một mình chị vợ ở nhà, mới hỏi:
– Bác giai có ở nhà không?

Người vợ đáp:
– Ấy, nhà tôi cưỡi con trâu nghìn dặm đi đâu từ sáng đến giờ chưa về.

Bạn hỏi:
– Thế bác giai nói có con gà gáy năm canh, tôi muốn nghe nó gáy có được không?

Xem thêm nhiều video về tiểu cảnh sân vườn tại đây: https://klpt.org/tieu-canh-san-vuon/

Xin lưu ý: Bài viết được tham khảo và tổng hợp từ nhiều nguồn website trên Internet! Vui lòng phản hồi cho chúng tôi, nếu Bạn thấy các thông tin trên chưa chính xác bằng cách bình luận bên dưới!
klpt Là một chuyên gia làm vườn và yêu cây cảnh, cây phong thủy. Tôi biết phải làm gì để giúp cây cối lớn nhanh, tôi sẻ chia sẻ kinh nghiệm của mình đến với mọi người qua blog này.

Bài viết liên quan

Để lại ý kiến của bạn:

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *